banner

Ai bảo đồ vật là vô tri cảm xúc? Ai bảo mọi thứ xa xưa chỉ là kí ức nên vứt bỏ đi? Mỗi một hiện vật đều có tâm hồn, đều ẩn chứa những câu chuyện, những lời nói, những hoài niệm mà khi vô tình chúng ta nhìn vào đó, lại thấy bình yên… Như khi vô tình bạn lượm được một đồng xu nằm lăn lóc nơi góc nhà, khi ấy, dù rằng đã đi qua hơn nửa đời người, bỗng thấy mình bé lại, rồi đâu đó văng vẳng tiếng lóc cóc của chiếc xe ba hay đạp đi làm, rồi cả lời ru à ơi của mẹ, hay chỉ đơn thuần là mùi mâm cơm mẹ vừa thổi…

Đôi khi giữa cái cuộc sống bộn bề lo toan này, cả anh, cả tôi cứ mải miết chạy theo vòng xoáy cơm-áo-gạo-tiền, cả những trắc trở bản thân gặp phải… Rồi bỗng một ngày, thấy bản thân mình đơn độc quá… Đôi khi tôi cứ vu vơ suy nghĩ, không biết mình đang làm vì cái gì, hay chỉ đơn giản, muốn quay về với ngày xưa, muốn lại được chui vào lòng mẹ, được mẹ à ơi những câu hò hay vu vơ những câu chuyện chẳng có hồi kết… Là vậy đấy, con người ta đôi khi chỉ biết với lấy những thứ to lớn ngoài kia, nhưng trong một khoảnh khắc nào đó, lại chợt ao ước được có trong tay những thứ nhỏ bé mà ta vô tình hoặc cố ý lãng quên…
Hãy ngồi lại với tôi, hãy cùng hòa mình vào những bài ca thấm đẫm tâm tư, những nhạc phẩm đã đi vào lòng người qua bao thế hệ, chỉ để chậm lại, để sống khác đi, và để yêu thương nhiều hơn… Để biết cảm ơn bữa ăn vợ nấu chiều hôm qua, cảm ơn vì hôm nay mình vẫn có đủ sức khoẻ để làm việc, hay chỉ đơn giản là cảm ơn vì đứa con gái đầu lòng vừa hạ sinh một thằng cu kháu khỉnh biết bao…